Mỗi học sinh là nhà lãnh đạo tương lai  

HẠ LONG – CHUYẾN ĐI ĐẦY Ý NGHĨA

Mùa xuân qua, mùa hạ sắp về. Những cánh hoa phượng lại bắt đầu hé nở – đó cũng là khoảnh khắc một năm học lại qua đi. Đây là thời gian để con người ta nhớ về những kỉ niệm tuổi học trò của mình – tuổi đẹp nhất trong thời cắp sách đến trường.

Trong hai ngày 21/22 tháng 04 vừa qua, trường THCS – THPT Newton đã tổ chức chuyến đi trải nghiệm cuối khóa tại Hạ Long dành cho học sinh khối lớp 9 (khóa học 2015 – 2018). Đó là một chuyến đi vô cùng bổ ích, nó không chỉ giúp gắn kết tình thầy – trò, bạn bè mà chuyến đi này con giúp các con học sinh có một không gia, thời gian riêng để ôn lại những kỉ niệm một thời học tập dưới mái trường Newton. Với các con, “Newton là dòng sông tri thức vô bờ bến, đó cũng là ngôi nhà thân yêu thứ 2 của chúng con” – lời của một học lớp 9A1.

Đoàn đi trải nghiệm của chúng tôi đã dừng chân tại khách sạn Royal Hotel Hạ Long lúc 11h00 sau một chặng đường dài gần 200km từ Hà Nội đến Hạ Long – Quang Ninh. Xe vừa dừng bánh, trước cái nóng nồm nồm của gió biển nơi đây, tưởng chừng làm giảm bớt bớt đi khí thế của chúng tôi. Nhưng không, chính cái gió biển nồm nồm ấy lại khiến thầy trò tôi phấn chấn hơn, khỏe hơn. Bởi hơn ai hết, hơn 100 bạn học sinh ở đây đã thấm được cái hơi gió, cái khí thế của con người vùng biển trong bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” của nhà thơ Huy Cận mà các em đã được học trong chương trình Ngữ văn 9.

Với tôi và các con học sinh, chuyến đi này thật sự có ý nghĩa rất lớn. Nó sẽ là một kỉ niệm mãi mãi không bao giờ quên được.

Thầy trò chúng tôi, trên suốt chặng đường đi luôn chụp những tấm hình cùng nhau để giữ làm kỉ niệm…

Trên khuôn mặt rạng ngời của thầy cô và các con học sinh, tôi thấy được thầy cô và các con đang rất vui, hứng khởi. Cả một buổi sáng ngồi trên chiếc xe siêu tốc, các con đã hát, đã hò reo đã tung quẩy trời (đó là lời nói của tôi nhận xét về các con)… Đến bữa trưa, quây quần bên mâm cơm cùng chúc, cùng mời nhau những miếng ăn ngon, tôi mới thấy được các con của mình đã trưởng và thật tình cảm. Hơn một trăm âm thanh đồng loạt vang lên: “Chúng con mời thầy cô, tôi mời các bạn ăn cơm…”. Ôi! Sao nghe mà vui thế, mà hạnh phúc thế… Các con của chúng tôi thật ngoan, thật giỏi.

Sau giờ ăn, nghỉ trưa, cả đoàn chúng tôi đã có mặt tại khu vui chơi “Sun World Hạ Long”. Tại đây, cả đoàn đã cùng chụp những tấm hình thật đẹp, thật vui để lưu giữ lại những kỉ niệm của chuyến đi.

Trong khu vui chơi có biết bao nhiêu những trò chơi mạo hiểm, khám phá thú vị. Chúng tôi thật tự hào và khâm phục ở các con khối 9. Tuy chỉ là nhưng trò chơi nhưng các con đã dám đương đầu, dám thử thách với chính mình để tham gia. Nhiều học sinh trước kia rụt rè, ít nói, ít cười… thì giờ đấy, thấy các con cùng nhau tham gia các trò chơi, cùng cười, cùng vui, cùng hò hét… Chúng tôi – những người thầy, người cô mới thấy hạnh phúc làm sao. Thế mới nói: “Chỉ có một môi trường hoạt động, hòa đồng con người ta mới hòa mình vào những thứ xung quanh hết sức”.

Sau một chuỗi ngày dài hoạt động, vui chơi, thầy trò chúng tôi đã có một bữa tối thật ngon, thật ngọt – ngọt trong sự ấm áp, trong niềm vui và xúc động của một buổi tối “Gala Dinner” đầy ý nghĩa.

Chúng tôi đã có những phút giây thật hạnh phúc bên nhau. Chúng tôi đã cười, đã rất vui – niềm vui, tiếng cười của những thành công mà thầy trò đã đạt được trong suốt 4 năm qua. Nhưng rồi chúng tôi cũng đã khóc, khóc rất nhiều – khóc bởi những kỉ niệm được gợi nhớ ùa về, khóc bởi những những tình cảm chân thành của thầy trò đã dành cho nhau.

Buổi tối hôm đó, đúng là một khoảng thời gian không có thể trở lại được. Gần 3 tiếng rưỡi, chúng tôi ngồi với nhau cùng chia sẻ, cùng kể chuyện. Giờ chúng tôi mới cảm nhận được hết tất cả nhưng gì gọi là “Tinh túy” nhất đang hội tụ bên những đứa con yêu, những búp măng non mà chúng tôi đang vun trồng kia. Các con mới thật sự tài giỏi, đáng yêu và người lớn biết bao. Các con của chúng tôi sống thật tình cảm, bao nhiêu giọt nước mắt đã rơi, rồi đột nhiên lại vỡ òa trong tiếng cười bởi những chia sẻ, những câu chuyện về thầy cô, bạn bè, trường lớp mà các con nói.

Tôi biết rằng, những giọt nước nước mắt đó không phải là sự chia tay mà đó những giọt nước mắt của sự xúc động, của tình cảm thầy trò, bạn bè thiêng liêng, đáng nhớ. Bởi chúng tôi đâu có xa nhau, các con mới chỉ hoàn thành xong 4 năm học ở bậc THCS thôi mà. Chúng ta còn gặp lại, còn bên nhau và cùng nhau đi đến đích cuối cùng của con đường “Tri thức” mà thầy cô và các con đang theo.

Những kỉ niệm thật khó phai nhòa, nhưng tin chắc các con của chúng tôi sẽ ấn tượng lắm, sẽ chẳng bao giờ quên được những phút giây của ngày hôm đó.

Và cuối cùng, hành trình của cả đoàn chúng tôi đã có mặt tại bãi biển. Trước sự trong trẻo, tinh khôi lúc bình minh trên mặt biển, tôi đã thấy được niềm vui và hứng khởi tràn đầy đang ùa về trong sức lực của cái tuổi trẻ “15, 16”. Thì ra, giờ đây tôi mới cảm nhận được tình yêu văn học của con, vừa đi vừa ngân nga, nhìn những chiếc thuyền đang lướt trên mặt biển các con của tôi đã hòa mình vào những vần thơ của thi sĩ Huy Cận:

“Câu hát căng buồm với gió khơi

Đoàn thuyền chạy đua cùng mặt trời

Mặt trời đội biển nhô màu mới

Mắt cá huy hoàng muôn dặm phơi”

Các con của tôi cứ ngân nga như vậy đấy, để đáp trả lại cái khí tiết trong lành, cái sức hứng khởi, khỏe khoắn của người dân vùng biển chài lưới đã và đang thấm trong huyết mạch của chúng. Những đứa trẻ tinh nghịch đã hòa mình vào những hoạt động vui chơi trên bãi cát trắng ven biển. Chúng đã cùng nhau tham gia kéo co, đá bóng. Sự đoàn kết mà chúng tôi cần ở các con giờ đã được phát huy hết sức. Các con  đã tham gia thi đấu hết mình, cùng cổ động, cùng vui. Lại một lần nữa, à không, nhiều lần nữa rồi, chúng tôi đã thấy được niềm hạnh phúc, vui tươi xuất hiện trên những khuôn mặt ngây thơ, đáng yêu của các con.

Vậy là một chuyến đầy ý nghĩa, với biết bao nhiêu cung bậc cảm xúc của thầy trò lớp 9 trường THCS – THPT Newton của chúng tôi ở vùng biển Hạ Long – Quảng Ninh cũng đã kết thúc. Thời gian 2 ngày đi trải nghiệm đã hết nhưng những kỉ niệm, những tình cảm chân thành mà chúng tôi dành cho nhau sẽ mãi mãi không bao giờ hết, không bao giờ cạn vơi.

Ở thầy cô và các con giờ đây như có cái gì bịn rịn, lưu luyến không muốn trở về. Tất cả như muốn được ngồi bên nhau, được chia sẻ, kể chuyện, được vui chơi… Giờ ra về, tất cả đã hát, hát rất nhiều:

“Hạ Long mênh mông là thế 

Để em mê mải mái chèo 

Hạ Long bão giông lá thế 

Để em ngất ngây thuyền say 

Hạ Long ru em ngủ 

Trong mặn mòi quyến rũ vô cùng 

Để ai đi xa Hạ Long 

Đắm chìm trong nỗi nhớ 

Đắm chìm trong nỗi nhớ”

Chúng tôi và các con khối 9 (khóa 2015 – 2018), mãi yêu trường, tự hào về mái trường Newton – ngôi nhà thứ 2 chắp cánh cho những ước mơ của các con.

Chào Hạ Long biển nhớ, những kỉ niệm nơi đây sẽ theo mãi chúng tôi.

Hà Nội, 25/04/2018

 GV: Duy Toản

x