Mỗi học sinh là nhà lãnh đạo tương lai  

SỰ ĐỔI THAY DIỆU KÌ

Thật là kì diệu, khi lần đầu tiên tôi có thể tự nhìn nhận và cảm thấy tự tin vào khả năng của bản thân mình. Là người đi lên bắt đầu với con số 0, từ camper đến OGL rồi đến head fam và head ban, là người không hề có khả năng lãnh đạo, không hề có óc sáng tạo cũng không hề tin tưởng bản thân có thể mang trên mình nhiều trọng trách đến như vậy, nhưng Bay đã thay đổi mọi suy nghĩ trong tôi. Có lẽ mọi chuyện bắt đầu từ cuối mùa hè năm 2015, ngày đầu tôi bước chân đến Newton. Trên đường lên lớp, tôi thấy có rất nhiều người mặc những chiếc áo hồng, trong khi tôi đang băn khoăn tự hỏi không biết mọi người là ai, tôi phải làm gì, và mọi người định làm gì. Tôi có cô bạn học trong trường và bảo với tôi rằng hôm nay trường sẽ tổ chức Bay 2015 cho các học sinh cấp hai và cấp ba. Lần đầu tham gia với tư cách là một camper, tôi bối rối, thực sự bối rối. Tôi không biết mình đã gọi điện cho bạn tôi bao nhiều cuộc gọi để nhắc nó đến sớm chơi cùng tôi, rồi tôi biết tin tôi và nó không cùng fam với nhau, cảm xúc đầu của tôi có lẽ là lo lắng. 

SỰ ĐỔI THAY DIỆU KÌ
#baytrongtoi

Thật là kì diệu, khi lần đầu tiên tôi có thể tự nhìn nhận và cảm thấy tự tin vào khả năng của bản thân mình.

Là người đi lên bắt đầu với con số 0, từ camper đến OGL rồi đến head fam và head ban, là người không hề có khả năng lãnh đạo, không hề có óc sáng tạo cũng không hề tin tưởng bản thân có thể mang trên mình nhiều trọng trách đến như vậy, nhưng Bay đã thay đổi mọi suy nghĩ trong tôi. Có lẽ mọi chuyện bắt đầu từ cuối mùa hè năm 2015, ngày đầu tôi bước chân đến Newton. Trên đường lên lớp, tôi thấy có rất nhiều người mặc những chiếc áo hồng, trong khi tôi đang băn khoăn tự hỏi không biết mọi người là ai, tôi phải làm gì, và mọi người định làm gì. Tôi có cô bạn học trong trường và bảo với tôi rằng hôm nay trường sẽ tổ chức Bay 2015 cho các học sinh cấp hai và cấp ba. Lần đầu tham gia với tư cách là một camper, tôi bối rối, thực sự bối rối. Tôi không biết mình đã gọi điện cho bạn tôi bao nhiều cuộc gọi để nhắc nó đến sớm chơi cùng tôi, rồi tôi biết tin tôi và nó không cùng fam với nhau, cảm xúc đầu của tôi có lẽ là lo lắng. 

Một mình tôi với 30 con người, bằng tuổi, lớn tuổi và cả những em bé trong cùng một căn phòng, ôi đây là giây phút tôi đã ước mình không đến trường hôm nay. Lo lắng, hồi hộp, bối rối, buồn bực, khó chịu. Đó là những cảm xúc tôi giành cho Bay vào những giây phút đầu. Tôi thấy tham gia chương trình này thật vô bổ và nhạt nhẽo.

Và bây giờ, khi tôi viết những dòng này, tôi đang giữ cương vị là một Head Fam, là một thành viên trong Ban Điều Hành. Tôi trở thành tôi của hiện tại chính là nhờ những người đi trước đã truyền cho tôi ngọn lửa chưa bao giờ tắt để tôi giữ tiếp nét truyền thống của Newton, truyền tiếp lửa cho thế hệ đi sau. 

Điều đẹp nhất ở Bay có lẽ là sự thay đổi của con người trong mỗi chúng ta sau chương trình. Tôi chưa bao giờ dám tưởng tượng mình có thể trở nên hoạt bát và nhạy bén được như ngày hôm nay, không bao giờ ngờ Bay lại đem đến cho tôi nhiều xúc cảm đến như vậy, không còn là chán nản và buồn bực nữa, mà là niềm vui, là hạnh phúc, là nhiệt. 

Và hơn hết, Bay còn là tình cảm đã thấm đượm và hòa quyện sâu thẳm vào con người tôi, giúp tôi thêm trân trọng tuổi học trò thấm thoắt. Bay đã cho tôi những người bạn cùng tôi hi sinh vì một chương trình, những buổi trưa nắng hay những buổi chiều tối đi mua đồ cho Làng show, đi khắp phố phường rồi ngồi nghỉ ăn cháo sườn tại phố cổ. Hay những lúc ban tổ chức được tập luyện cùng nhau, mệt nhưng là mệt vì chương trình, vì niềm vui của campers. Và khi ban tổ chức cùng ôm nhau khóc vì một mùa Bay nữa ra đi, vì một thế hệ Ban Tổ Chức sắp ra trường. 

Năm nay chính là năm cuối cùng tôi có thể cống hiến cho Bay, năm cuối được cùng Ban Tổ Chức tạo nên một chương trình thành công nhất, năm cuối được một lần nữa truyền ngọn lửa nhiệt huyết vốn trôi chảy trong Newton.

Bay, giờ không phải là một chương trình, Bay là một phần trong tôi. 

Đỗ Diệu Linh – Head Fam 6 BAY 2017

x