Mỗi học sinh là nhà lãnh đạo tương lai  

THĂM ĐỀN GIÓNG – NGƯỜI ANH HÙNG CỦA NHÂN DÂN

Một ngày đầu thu (23/8/2019),  thầy trò khối 10 trường THCS – THPT Newton   đến thăm Đền Gióng (nằm trên núi Vệ Linh, Sóc Sơn, Hà Nội).  Di tích gắn liền với truyền thuyết Thánh Gióng đánh thắng giặc Ân vào thời Vua Hùng và được mở rộng, tôn tạo từ thời Vua Lê Đại Hành khi ông hoàn thành cuộc kháng chiến chống quân Tống.

 Đền Gióng nằm trong quần thể di tích :  đền Trình, đền Mẫu (nơi thờ mẹ Thánh Gióng), chùa Đại Bi, đền Thượng, hòn đá Trồng tương truyền là áo giáp của Thánh Gióng để lại trước khi bay về trời và lăng bia đá ghi lại lịch sử và hội đền Sóc, tạo thành một tổng thể hài hòa, sống động.

       Trong cái nắng oi bức còn sót lại của mùa hè, du khách mát mắt và sảng khoái khi nhẹ bước vào một thế giới của màu xanh:  Xanh hồ, xanh ao, xanh cây, xanh núi, xanh xanh những cánh rừng, những bãi cỏ… Những gốc cây cổ thụ rêu phong, trên vòm lá xanh ríu rít tiếng chim chuyền cành, ngôi đền nhỏ u tịch. Thanh sạch thoãng đãng và rất đỗi bình yên.

Chúng tôi dừng chân bên Đền Mẫu (nơi thờ người mẹ nông dân, người đã sinh ra cậu bé Gióng). Trước đền là cái giếng nhỏ, xây bằng đá xanh, phủ kín rêu, nước trong vắt và mát lạnh.

(Đền  Mẫu)

Vào sâu bên trong chân núi là đền Thượng, nơi thờ Thánh Gióng – người con đã đánh thắng giặc Ân, giữ yên bờ cõi.

Đứng trước ngôi đền thiêng, thầy và trò thành kính thắp hương, bày tỏ lòng tri ân công lao của bậc tiền nhân.

Truyền thuyết về Thánh Gióng ai cũng đã từng đọc, từng nghe kể. Nhưng khi đến đây, lắng nghe cô hướng dẫn viên giới thiệu, ngồi giữa trùng trùng núi, trùng trùng những huyền thoại, những di tích, những huyền tích ai cũng thấy như có thêm những cảm xúc, những tình cảm, những suy tư, những nhận thức mới… rất thiêng liêng, thành kính và tự hào.

Phía trước đền thờ Phù Đổng Thiên Vương là những bụi tre đằng ngà vàng óng. Tre – thứ vũ khí lợi hại khiến kẻ thù bạt vía kinh hồn. Tre – chứng tích của những những trận chiến oai hùng. Tre – biểu tượng của sự dịu dàng, khiêm tốn, bình dị của con người Việt Nam khi chiến tranh đã lùi xa…

       Ngồi học giữa một thiên nhiên hoang sơ và kì thú mà lòng mỗi người như đang sống về ngày xưa lừng lẫy những chiến công.

       Chúng tôi ngồi trên những chiếc xe máy để lên Núi Trồng – nơi sừng sững bức tượng đài Phù Đổng Thiên Vương. Bức tượng mô phỏng hình ảnh vị thánh trẻ tay cầm tre ngà, thúc ngựa hướng tới trời cao. Có nơi đâu trên trái đất này như ở Việt Nam khi có giặc ngoại xâm, tiếng nói đầu tiên của tuổi thơ là tiếng nói yêu nước, là khát vọng đánh giặc lập công, khát vọng hòa bình?

Người mẹ nông dân lam lũ vô danh đã sinh ra người anh hùng, nhân dân vô danh đã góp từng hạt gạo, từng quả cà, hạt muối cùng tình yêu thương, tinh thần đoàn kết để nuôi lớn người anh hùng. Và chàng đã trở thành biểu tượng của đất nước này : Vươn dậy, cường tráng, quả cảm, dũng mãnh trong chiến đấu và khiêm tốn, nhẹ bước về với thiên nhiên, tan hòa vào đất trời khi đã tan bóng giặc, không màng đến lợi danh.

Đứng trên đỉnh Núi Trồng, bên tượng đài Phù Đổng Thiên Vương, giữa trập trùng núi, mây, chúng tôi ngắm nhìn xung quanh. Phía xa kia là đồng bằng xanh ngát, là những cánh đồng lúa đang trổ bông, là những con đường xe cộ tấp nập ngược xuôi trong dòng chảy hối hả của cuộc sống, của thời gian, nhưng ở đây thật tĩnh lặng, sự tĩnh lặng như lắng lại từ ngàn ngàn đời xưa vẫn mơ ước về một thế giới bình yên như thế !

Sóc Sơn, ngày 23 tháng 8 năm 2019

Newton, ngày 27 tháng 8 năm 2019

Bài và ảnh : Hà Thị Hòa (Giáo viên tổ Ngữ văn)

x

Title