Mỗi học sinh là nhà lãnh đạo tương lai  

TỰ KHÚC CẨM GIÀNG

Ga cẩm Giàng hiu hắt buổi đầu đông

Chuyến tàu chẳng giúp lòng thôi tủi khuất

Ta chênh chao giữa những điều còn mất

Người vô tình cho rêu đá quạnh hiu

 

Nhất Linh ơi, người thổn thức đã nhiều

Thạch Lam vẫn đợi trong chiều khắc khoải

Những hoang phế thời gian bỏ lại

Có phũ phàng với bao đấng tài hoa?

 

Nhiều bóng người hôm nay trên sân ga

Thẫn thờ, xót xa, tủi hờn, day dứt

Con ngõ nhỏ, làn ao buồn, gỗ mục

Khu vườn hoang, cây lá cũng tiêu điều

 

Xin cúi đầu tạ lỗi trước phiêu diêu

Những anh hoa của bút đoàn bất tử

“ Tự lực” năm xưa, ngàn sau còn nhớ

Phong Hóa thuở nào khai phóng cả non sông

 

Tú Mỡ, Thạch Lam, Xuân Diệu, Tường Long

Thế Lữ, Khái Hưng, Nhất Linh chủ soái

Nhập dòng văn Việt Nam vào nhân loại

Mà ngậm ngùi, tê tái trước phôi phai…

Bất chợt rất buồn…

Cô Nguyễn Hoa. GV ngữ văn



x

Title