Mỗi học sinh là nhà lãnh đạo tương lai  

World School International Forum in Japan – Đừng bao giờ đánh giá thấp bản thân mình!

  “ Đừng bao giờ đánh giá thấp bản thân mình!”. Đó là câu nói mà tôi tâm đắc nhất đên bây giờ. Bản thân tôi là một người không giỏi về việc giao tiếp bằng ngoại ngữ nhưng chỉ sau 2 tuần khi tham gia World School International Forum tại Nhật Bản 2 tuần (22/10 đến 6/11/2018) vừa qua, tôi đã trưởng thành và vượt qua giới hạn của bản thân mình.

Trước khi đi, tôi rất lo sợ, tự hỏi bản thân mình có vượt qua rào cản ngôn ngữ được không. Nhưng mọi lo lắng đều tan biến khi tôi gặp các bạn ở sân bay, nhận được những lời chào, những cái bắt tay cũng như những câu hỏi thăm nhau khiến tôi cảm thấy hứng thú, lần đầu tiên tôi không ngờ là mình có thể giao tiếp với các bạn nhanh đến vậy. Sau khi xuống xe bus đến Katsuura, tôi càng cảm thấy hào hứng hơn khi được gặp gỡ các thầy cô và các bạn 21 nước trên thế giới. Nhưng đan xen vào cảm xúc hào hứng đó tôi lại có một chút lo lắng rằng bản thân mình quá nhỏ bé trước những con người như thế này. Liệu tôi có vượt qua được nhiệm vụ mà Nhà trường giao phó? Ngày đầu tiên trải qua trong không khí vui mừng, những tiếng cười nói rôm rả của các bạn hỏi thăm nhau, ăn cùng với nhau và gặp được những người bạn cùng phòng với mình. Trong những ngày đầu, nếu không có những trò chơi kết nối với những bạn ở các đất nước khác thì có lẽ bản thân tôi sẽ không thể giao tiếp và làm quen với ai cả. Sau khi được nghe các bạn trên 21 nước khác nhau nói về thực trạng thức ăn của đất nước họ, bản thân tôi thấy mình thật bối rối, lo lắng cho anh Huy và Long, liệu các anh có trình bày được những gì mà các anh đã chuẩn bị? Nhưng rồi cho đến khi chúng tôi hoàn thành bài thuyết trình của đất nước mình, nhận được sự khen ngợi của các bạn, chúng tôi như được tiếp thêm động lực để hoàn thành tiếp các nhiệm vụ sắp tới.

Sau khi lên Tokyo, gặp gỡ Mila – host family của tôi khiến tôi cảm thấy vui mừng hơn nữa khi đươc biết thêm về văn hoá Nhật Bản cũng như được chi sẻ với gia đình nhà bạn về đất nước Việt Nam. Nhiệm vụ thứ hai của chúng tôi là trưng bày những nét đặc sắc của Việt Nam cho bạn bè khắp năm châu biết đến rằng chúng tôi rất hãnh diện về đất nước của mình.

Tiếp theo là nhiệm vụ khó khăn và quan trọng nhất của tôi trong chuyến hành trình này, đó là trình diễn những điệu nhảy đặc sắc của đất nước hình chữ S. Nhận được những lời khen ngợi, những tiếng vỗ tay làm tôi cảm thấy bản thân không còn nhỏ bé, không còn e ngại trước bất kì ai nữa. Rời Tokyo với sự nuối tiếc, tôi trở lại Katsuura cùng với các bạn để cùng nhau hoàn thành nốt nhiệm vụ, đó là tìm ra giải pháp cho những vấn đề về thức ăn thừa trên 21 đất nước. Tôi được làm việc với các bạn giúp tôi trau dồi khả năng cũng như kiến thức về tiếng anh và tìm được phương pháp tốt nhất cho đất nước mình về việc xử lí thức ăn dư thừa. Ngày cuối cùng có lẽ là ngày hạnh phúc nhất trong suốt chuyến đi của tôi. Tôi ôm các bạn thay cho lời tạm biệt, nước mắt đã rơi nhưng nó không phải là giọi nước mắt buồn mà nó là những giọi nước mắt hạnh phúc vì chúng tôi đã tìm thấy nhau, thấy những tình bạn theo tôi mãi mãi. Giờ đây tôi không chỉ có bạn trên đất Việt, mà tôi có bạn trên khắp thế giới này.

Hà Nội, ngày 11 tháng 11 năm 2018

                                      Phạm Trần Thúy Vy- học sinh lớp 10A2 Trường PTQT Newton

x

Title