Mỗi học sinh là nhà lãnh đạo tương lai  

World School International Forum in Japan – Ý nghĩa cuộc sống

Một người bạn đã nói với tôi rằng:”Cuộc đời có hai khoảnh khắc quan trọng nhất, đó là lúc ta được sinh ra và lúc ta tìm được tại sao ta được sinh ra”. Thật vậy, tôi vô cùng biết ơn cha mẹ vì đã sinh ra đứa con trai này để nó trải nghiệm được cuộc sống. Và nhờ được sinh ra mà tôi đã được tham gia diễn đàn quốc tế World School (tại Nhật Bản từ 22/10/2018 đến 6/11/2018) để rồi khoảnh khắc quan trọng thứ hai đã xuất hiện.

Chuyến đi này vô cùng ý nghĩa với cuộc đời tôi, vì sao vậy? Bài viết này tôi sẽ nói về những sự thay đổi từ nhỏ đến lớn theo từng ngày từ khi tôi bước vào môi trường mới và những bài học tôi rút ra từ chuyến đi này

Vào ngày đầu tiên, điều khiến tôi nở nụ cười là sự chào đón nồng nhiệt và những cái bắt tay thân thiện của tất cả các học sinh, giáo viên của 22 đất nước khác nhau trên thế giới và của học sinh và giáo viên từ ban tổ chức bên Nhật. Nụ cười đó là sự khởi đầu cho bước chuyển biến trong tâm trạng của tôi. Điều bất ngờ trong ngày đầu là tôi gặp được gia chủ của mình Jun- người đóng góp vô cùng lớn cho sự thay đổi của tôi. Jun là một người vô cùng sôi nổi trong ban tổ chức, luôn cố giúp người khác nở nụ cười. Không chỉ có vậy, con người ở đó vô cùng quy củ, họ không bao giờ trễ giờ và luôn xếp hàng. Chiều hôm đó, tôi đã được những bạn Nhật dạy cách viết tiếng Nhật, họ vô cùng ấn tượng với nét chữ của tôi, mặc dù nó chỉ đơn thuần là chép lại.

Ngày tiếp theo, tôi đã được khai sáng bởi thông điệp của Ngài Daryoosh Matsuraida- người được mệnh danh là quý ngài của World School. Trong thông điệp này, Ngài Daryoosh đã nói rằng mọi người trong phòng là những mảnh ghép cần được gắn lại với nhau, và Ngài dám chắc nếu như ta mở lòng với tất cả mọi người ở đây và chứng minh cái tôi của mình thì đến cuối buổi, sẽ có gì đó thay đổi ở mỗi con người chúng tôi, dù nhỏ hay lớn. Nếu không có thông điệp, lời động viên này, có lẽ tôi đã khép kín bản thân và không giao tiếp với ai cả.

Sau hôm đó, mọi hoạt động của họ dường như thú vị, đặc biệt là buổi tập làm bánh Mochi, trong phần giã bột làm bánh, tôi đã dồn hết sức của mình trong tiếng cổ vũ của các bạn, đó thực sự là trải nghiệm thú vị. Cũng vào hôm đó là buổi thuyết trình về vấn nạn thức ăn thừa của đất nước Việt Nam, tôi đã nghĩ ra đủ cách để biến bài thuyết trình trở nên thú vị thay vì cứ đi theo khuôn mẫu và lời thoại chuẩn bị trước, và nó đã được trả lời bằng một tràng pháo tay ròn rã nhất mà tôi từng biết. Việc chứng minh cái tôi của bản thân như Ngài Matsuraida nói đã mang lại cho tôi niềm tự hào của thầy cô giáo và sự tôn trọng từ các bạn thành viên.

Những ngày sau đó, chúng tôi được dẫn đi tham quan khắp nơi tại thành phố Tokyo, Nhật Bản, đó là những chuyến đi vui và bổ ích. Hơn nữa, tôi còn được không khí của lễ hội trường Kanto, nhóm tôi đã phải vất vả với gian hàng của mình, từ việc mang đồ đạc từ Việt Nam sang đến trang trí gian hàng, thuyết trình giới thiệu văn hóa Việt nam. Tôi còn khiến cho Huy phải nổi giận vì đã bắt em gánh công việc một mình. Mặc dù ngày hôm đó tôi rất vui,  nhưng tôi đã lấy đi niềm vui của người khác, và tôi đã học một bài học để đời từ lời khuyên của cô Hà Nga: Mình phải sống có trách nhiệm trước rồi mới nghĩ đến chuyện tìm kiếm những niềm vui, như vậy thì niềm vui của mình mới trọn vẹn mới hòa chung cùng của tất cả mọi người.

Những ngày cuối ở đó, chúng tôi ngồi lại với nhau cùng làm việc trong nhóm, suy nghĩ về giải pháp cho vấn nạn xử lý thức ăn thừa. Tuy rằng sống và học tập ở những nước khác nhau, chúng tôi làm việc vô cùng ăn ý, đưa ra những ý tưởng táo bạo và rồi hợp thành một ý. Ba ngày cuối đó là ba ngày chúng tôi thể hiện hết trí tuệ và sự sáng tạo của mình, và nhờ đó mà tôi hiểu rằng mỗi con người chúng ta dù có khác nhau đến mấy thì cũng có điểm tương đồng là ở nhận thức của  mình về một thế giới tốt đẹp hơn. Và điều đáng nhớ nhất là những cái ôm tạm biệt vào buổi chia tay cuối cùng bởi nó chứa đậm tình cảm và nỗi lòng của tất cả mọi người dành cho nhau.

Nhờ có điều đó mà trong suốt chuyến đi này, tôi đã kết bạn, trò chuyện, vui chơi và học hỏi cùng các bạn trên 22 đất nước khác. Nhưng mọi cuộc vui phải đi tới hồi kết! Khi chia tay, một người gần như không bao giờ khóc đã không thể kìm được nước mắt. Sau chuyến đi này, tôi đã học được một bài học, đó là khi sống ta phải biết yêu thương, tôn trọng người khác, luôn cởi mở, đặt mình vào tình thế người khác, phải có trách nghiệm với bản thân, mọi người xung quanh, không ngừng học hỏi và phải suy nghĩ về tương lai của một thế giới không vấn nạn- một nơi không có sự thừa thãi. Con người đẹp hơn bao giờ hết khi họ đứng với nhau như là một.

Hà Nội, ngày 10 tháng 11 năm 2018

                                    Trần Đức Thành Long- Học sinh lớp 12A1 Trường PT QT Newton

x

Title