Mỗi học sinh là nhà lãnh đạo tương lai  

YÊU THƯƠNG VÔ CÙNG – VỊ HIỆU TRƯỞNG CỦA TRƯỜNG NEWTON

Gặp chị trong một vài cuộc họp tại trường ĐH Giáo dục – Đại học Quốc gia Hà Nội, khi chị còn là Hiệu trưởng trường PT Chuyên Ngoại ngữ – ĐH NN – ĐHQG Hà Nội. Nét mặt phúc hậu, giọng nói trầm ấm, đôi mắt hiền dịu, nụ cười thân thiện của chị đã đem đến cho tôi một ấn tượng thật đẹp: Đây là con người chân thành, chân thật. Đó là Tiến sĩ Lê Thị Chính – nay đang là Hiệu trưởng Trường THCS – THPT Newton.

Thật bất ngờ và cũng thật hạnh phúc khi tôi gặp lại chị, trở thành một thành viên trong ngôi trường lớn này. Từ đây, tôi chợt nhận ra, chị như một cuốn sách mà mỗi trang đem đến cho người đọc những cảm xúc, những ấn tượng và những suy ngẫm mới.

Tôi đã say chương trình Bay mà chị mang từ nước ngoài về cho học sinh với mong muốn các con được chơi hết mình, được là mình, được gắn kết trong tình thân ái, được tham gia những hoạt động, được tiếp thêm nguồn năng lượng mới đề bước vào năm học mới.

(Khai mạc Chương trình Bay)

Tôi đã theo chị trong những chuyến trải nghiệm thực tế cùng học sinh. Đôi chân chị đã đưa tôi đến với những vùng đất Việt Bắc, Tây Bắc, Quảng Ninh, Hải Phòng, Thanh Hóa… Tôi đã say sưa khi được nghe, được ngắm chị trong mỗi bài giảng khi đến với  những địa chỉ văn hóa linh thiêng của lịch sử dân tộc: Đền thờ Trương Hống – Trương Hát, Đền thờ Lí Thường Kiệt bên phòng tuyến sông Như Nguyệt, đền thờ Lí Bát Đế (Đền Đô – Bắc Ninh); đền thờ Nguyễn Trãi (Côn Sơn – Hải Dương)…

(Tại đền Trương Hống – Trương Hát – Bắc Ninh)
(Tại Đền Đô – Bắc Ninh)

Tôi đã theo chị đến nhà số 48 – Hàng Ngang (Nơi Bác Hồ soạn thảo bản Tuyên ngôn Độc lập) và được gặp gỡ gia đình cụ Trịnh Văn Bô – chủ nhân của địa chỉ lịch sử này.

(Gặp cụ bà Trịnh Văn Bô – chủ nhân của ngôi nhà số 48 – Hàng Ngang)

Gập ghềnh chuyến đi Tây Bắc, chị đã đưa đoàn học sinh khối 12 đến với khu Lưu niệm của binh đoàn Tây Tiến (Mộc Châu – Sơn La),  rồi đến cánh đồng Mai Châu tuyệt đẹp của vùng đất Hòa Bình, để các con có thêm nhiều kiến thức mới, nhiều cảm xúc mới về sự hi sinh của những anh hùng vô danh, về bài thơ bất hủ của nhà thơ Quang Dũng…

(Thầy và trò khối 12 tại khu Lưu niệm Tây Tiến – Mộc Châu, Sơn La)

Khiêm nhường mà mạnh mẽ, bản lĩnh, chị là chỗ dựa tinh thần đầy tin cậy của tập thể giáo viên, cán bộ, phụ huynh và hàng nghìn học sinh trước những sóng gió, những thăng trầm của quy luật xã hội. Cẩn thận và chu toàn, chị là niềm tin của thầy và trò trong mỗi chuyến đi xa. Sâu sắc và từng trải trong chuyên môn, chị là chuyên gia, là cố vấn, là người ươm mầm hi vọng cho từng giáo viên, đặc biệt là giáo viên mới ra trường. Căn phòng làm việc của chị trở thành nơi sinh hoạt chuyên môn quen thuộc của các tổ chuyên môn. Gần gũi và sâu sát, yêu thương và đầy trách nhiệm, chị đã thổi bùng thêm ngọn lửa yêu nghề cho mỗi thành viên trong Hội đồng Giáo dục của mình. Tế nhị và khiêm nhường, bao dung và độ lượng vị tha, mọi người đều cảm thấy thoải mái, thấy mình lớn hơn, trưởng thành hơn khi được chị góp ý, chỉ bảo.

Giáo dục, dạy học trước hết là sự giao tiếp tâm hồn. Và chị có năng lực đặc biệt trong văn hóa giao tiếp này.

(Rút kinh nghiệm sau giờ dạy của những giáo viên trẻ)

Không chỉ là linh hồn của những mùa Sân khấu hóa tác phẩm văn học của các thế hệ học trò, chị còn là thủ lĩnh, là nguồn động viên trong những cuộc thi tài năng của giáo viên, cán bộ CNV trong trường. Là vị giám khảo nghiêm khắc và công tâm, chị đã đem đến cho mọi người những lời nhận xét dí dỏm, những định hướng đầy tính nhân văn và mang tính giáo dục cao.

Khát vọng đưa mái trường Newton vươn xa hơn, kết nối nhiều với nhiều môi trường mới mẻ, hiện đại hơn, để học sinh của mình được giao lưu, được học tập nhiều hơn, chị trở thành vị sứ giả tuyệt vời của Trường Newton với Trường THPT Quốc tế Kanto (Nhật Bản), rồi từ đó các con Trường Newton của chị được kết nối với các thế hệ học sinh Quốc tế trên thế giới trong những dịp Hội thảo lớn.

Tôi đã ngắm nhìn chị cùng nhà giáo Lê Thị Bích Dung – Chủ tịch HĐQT trong ngày Lễ trọng đại – Ngày trường THCS – THPT nhận Bằng trường Chuẩn Quốc gia. Nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh niềm vui của hai vị thuyền trưởng đầy bản lĩnh và đúng đắn trong định hướng giáo dục, đã nâng ngôi trường này lên một tầm vóc mới, một diện mạo mới, bước sang một trang mới trong một kì tích mới.

(Niềm vui trong ngày Trường Newton được công nhận trường Chuẩn Quốc gia)

Tôi cũng đã theo chị trong những chuyến nghỉ mát, những chuyến du lịch của công đoàn. Chẳng có khoảng cách, chẳng có ranh giới, chỉ có tình chị em, cô cháu trong tổ chuyên môn thật thân thiện, thân thiết, trẻ trung và lãng mạn.

Chị sống trong sự tôn kính và ngưỡng mộ của bè bạn, anh em, đồng nghiệp cùng các thế hệ học sinh, các bậc phụ huynh. Đã bao năm bền chí trên con đường đi của mình, ngọn lửa đam mê, yêu nghề, yêu trẻ, khát vọng được cống hiến và cống hiến hết mình trong chị vẫn luôn tỏa sáng.

(Chuyến du lịch FLC Sầm Sơn – Thanh Hóa)
(Chuyến du lịch FLC Sầm Sơn – Thanh Hóa)

Tôi chợt nhớ đến câu nói câu nói nổi tiếng trong “Trái tim tôi hiến dâng cho trẻ” của Nhà sư phạm nổi tiếng V. O. Sukhomlynsky : …” Không phải là thầy giáo… và những con đường dẫn đến trái tim tuổi thơ sẽ bị đóng kín đối với tôi nếu tôi chỉ là người đứng trên bục giảng” và thấy rất đúng với chị – vị. Hiệu trưởng  của Trường THCS – THPT Newton.

Và kìa, vị Hiệu trưởng đặc biệt của tôi đang xách từng xô nước đi tưới cây dọc hành lang và lom khom cúi xuống nhặt từng mẩu giấy vương trên lối đi rồi cẩn thận bỏ vào thùng rác. Những hành động nhỏ ấy là trang sách đời mà tôi đang đọc đó các bạn ạ.

Đội ngũ CBGV hệ thống Giáo dục Newton trong lễ kỷ niệm 10 năm Hội nhập và Phát triển

Newton, ngày 21 tháng 5 năm 2020

Người viết : Hà Thị Hòa

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

x Error: Super Forms could not find a form with ID: 289